Tuổi thơ

Lại về uống nước giếng quê
Trong veo những buổi trưa hè lang thang

Cánh đồng mùa nắng chang chang
Lấm lem mấy đứa trẻ làng đuổi nhau

Con chuồn chuồn nhỏ đi đâu
Để thời gian cũng bạc màu ngẩn ngơ

Chiều nay không phải tuổi thơ
Ai đổ nắng lên giấc mơ thuở nào…

Trần Văn Lương

Bình Yên

Tôi không thấy được bình yên
Khi phố đông quá tôi quên đường về

 Tôi quên mất mặt làng quê
Những bãi cỏ những chân đê đâu rồi

 Tôi đã quên những chân trời
Những cao thăm thẳm những vời vợi xa

 Quanh tôi bốn phía nhạt nhòa
Những lặng im của bài ca không lời

 Nơi bình yên rất xa xôi
Những câu hát, những ạ ời lời ru…

 Tôi đi qua phố mịt mù
Dấu chân tan nát có thu được gì…

 4-6-2012
Trần Văn Lương

Chẳng có gì cho quê đâu

Chẳng có gì cho quê đâu
Con về ngồi lại lưng trâu thuở nào
Những buổi chiều gió xanh xao
Hoa gạo đỏ quá chênh chao nỗi buồn
Con đường mỗi ngày dài hơn
Mà mây trắng vẫn theo con đến giờ

 Chẳng có gì cho tuổi thơ
Con về mơ lại giấc mơ một thời
Thả con diều giấy chơi vơi
Sợ dây đứt phải một đời chạy theo

Sao thời gian cứ trong veo…

 6/3/2010
Trần Văn Lương

Ta về thôi đám mây trời

Ta về thôi đám mây trời
Sao trắng thế, chẳng một lời hẹn nhau
Có người ngơ ngác nơi đâu
Để người thương nhớ chìm sâu nỗi lòng

Ta về thôi gió trên đồng
Mùa này lạnh quá, mênh mông cánh cò
Khói rơm ai đốt mịt mờ
Để cay mắt tự bao giờ không hay

Thời gian như chạy như bay
Gọi ta về với những ngày chưa xa…

Trần Văn Lương
17/2/2010

Câu thơ lục bát như đùa

Câu thơ lục bát như đùa
Người đem theo tiếng chuông chùa mà đi
Cõi mênh mông chẳng còn gì
Mải tìm câu hát có khi quên rồi
Người về mây trắng nhẹ trôi
Nhà quê vẫn thể như hồi chưa xa
Cũ càng thì vẫn cây đa
Bờ đê đủng đỉnh vẫn là đàn trâu
Dưới chân đất vẫn đất nâu
Hằn lên áo bạc cái màu thuở xưa
Bây giờ đứng đợi sang mùa
Mà trời đã đổ gió mưa trắng đồng…

Trần Văn Lương

Nghiêng

Nghiêng nghiêng chiều
Trên vành môi đợi chờ nụ hôn tạm biệt
Anh mang nắng vào đêm
Em níu giữ bằng mùi anh còn đọng nơi đầu lưỡi.
Sau mỗi lần chia xa
Em!
Cất giấc mơ về ngôi nhà phía trước
Còn lại giấc mơ
Anh!
Với đôi tay đầy nắng
Vai nghiêng
Mắt nghiêng
Chiều cũng dần nghiêng theo cái bóng in hình trên mặt đất.
Nghiêng vào em một chút anh
Nghiêng vào anh một chút chiều
Nghiêng chiều chảy ngược
em trôi về anh…

Huệ Lê

Muốn ăn một bữa cơm quê

Muốn ăn một bữa cơm quê
Con từ lâu lắm không về … mẹ ơi…

 Ăn cơm thành thị chán rồi
Con thèm một chút ấm hơi quê nhà

Đơn sơ dưa muối cùng cà
Bát cơm mẹ nấu đậm đà tình thương

 Quê nghèo có ruộng có vườn
Có nhánh rau nhỏ bữa thường vẫn ngon

 Ở đây cá thịt nhiều hơn
Nhưng không nuốt nổi trong con nghẹn lòng…

 Trời quê có đám mây hồng
Có con cá nhỏ lòng vòng bơi quanh
Ước gì giữa chốn thị thành
Bữa cơm con được bát canh quê mình…

  Trần Văn Lương

Cuối trời lại trắng mây bay

Chẳng đi cũng hết một ngày
Cuối trời lại trắng mây bay ngập ngừng
Mải mê tìm thứ vô cùng
Để em ở lại phơi lưng giữa đồng

Cứ lo cái có cái không
Dưới chân rêu đã lạ lùng lên xanh
Cuối đường một giọt long lanh
Đuổi theo mãi lại hoá thành mắt em…
 
Trần Văn Lương

Đường Mòn

Bao nhiêu đá sỏi đá son
Bao bàn chân bước mà mòn đường đi
Tôi nghe từng tiếng chim ri
Bỏ quên lâu lắm những gì cũ xưa
Tin rằng mưa nắng đã thừa
Mà sao bùn đất có chừa ai đâu
Một đời bạc mấy áo nâu
Đường mòn đi mãi khổ đau vẫn còn
Tranh nhau kẻ dại người khôn
Bao nhiêu khuôn mặt méo tròn không thôi

                                      Trần Văn Lương

duongmon

Thời gian

Thời gian trên phố chạy dài
Và những khuôn mặt mờ phai từng giờ

 Khúc ru của gió ngẩn ngơ
Trông theo chiếc lá tôi mơ trở về

 Tôi ngồi với giọt cà phê
Ngày trôi qua bức tường nghe rất buồn

 Không ai hát dưới hoàng hôn
Không ai khóc cho nỗi buồn thu sang

 Lặng im, im lặng nhẹ nhàng
Thương với nhớ cứ ngỡ ngàng bên nhau

  5/7/2009
Trần Văn Lương

Tuổi thơ

Trở về uống nước giếng quê
Trong veo những buổi trưa hè lang thang

Cánh đồng mùa nắng chang chang
Lấm lem mấy đứa trẻ làng đuổi nhau

Con chuồn chuồn nhỏ đi đâu
Để cho mây trắng một màu ngẩn ngơ

Chiều nay không phải tuổi thơ
Ai đổ nắng lên giấc mơ thuở nào…

14_6_2009
Trần Văn Lương

Mùa này

Mùa này nắng đuổi vòng quanh
Giọt mồ hôi chạy nhanh nhanh trên đồng

Mùa này lúa chín thơm nồng
Mẹ tôi đi gặt lưng còng sớm trưa

Nụ cười sau nón đong đưa
Bao nhiêu vất vả nắng mưa thấm gì

 Tiếng thời gian cứ thầm thì
Nhẹ thôi nhưng đã vụt đi bất ngờ

 Mùa này rơm rạ phơi khô
Trẻ con đốt để khói tro về trời

 Mẹ tôi mỗi lúc thảnh thơi
Ngồi nhìn mây trắng nhớ thời chưa xa.

                                              7 – 6 – 2009
Trần Văn Lương

Phía bên kia cánh cửa

Rất gần thôi
Sao anh không gõ cửa?
Căn phòng không em và căn phòng không anh
Và cánh cửa
Bản lề giận hờn
Không cài then.

 Rất gần thôi
Phía bên kia cánh cửa
Đêm không ru được mắt ngủ
Tai thức
Không để đi tìm tiếng mọt nghiến gỗ trong căn phòng không anh
Bay về không gian khác
Dấu chân trần trên thảm
Vòng quanh

Phía bên kia cánh cửa
Rất gần thôi
Hơi thở bị chặn lại nơi bậc cửa
Tiếng gọi bị chặn lại nơi bậc cửa
Đôi chân trần cũng bị chặn lại nơi bậc cửa.

Hai căn phòng chung cánh cửa tách ra và trôi về hai mảnh đêm giống như sự hình thành những thềm lục địa hàng triệu triệu năm trước
Đã thành những lục địa
Chúng sẽ thành những lục địa?

Em…

 Với tay mở cánh cửa không cài then…

Huệ Lê